Con đò chiều đã đưa khách qua sông
Hoàng hôn cũng khép dần sau dãy núi
Bước chân ai trên con đường rất vội
Về nhà nhanh cho kịp bữa cơm chiều.
Em vò võ đợi chồng mắt đăm chiêu
Cơm canh dọn xong lòng trông thấp thỏm
Xuôi con đường mòn ánh đèn cuối xóm
Tiếng cười nhà bên mâm cơm tối sum vầy
Lòng em chợt lạnh khi gió lùa qua cửa
Từ ngày chồng đi và không về đây nữa
Bữa cơm nào em cũng thế chờ trông.
Bao người hỏi em sống vậy có buồn không?
Đang còn trẻ mình đi thêm bước nữa
Đàn ông trên thế gian tha hồ em chọn lựa
Nhưng em chẳng màng vì chồng mãi trong tim.
Mặc cho chồng đang sống rất bình yên
Bên người tình một ngôi nhà nào đó
Nhưng sẽ có ngày chồng nhận ra và nhớ
Không nơi nào bằng hạnh phúc với vợ con.
Dẫu cho thời gian làm phai tuổi xuân son
Em vẫn tin rồi một ngày như nguyện
Chồng sẽ về tìm lại nơi ước hẹn
Mâm cơm lại sum vầy vợ chồng lại ấm êm.
© Mai Thúy Hải - blogradio.vn


0 Bình luận: